Giận Mà Thương

Mỗi buổi trưa, Quảng Tèo đi bộ quanh bờ hồ gần sở làm cho giãn gân giãn cốt. Cô Tư San Francisco có coi tướng Quảng Tèo và nói rằng chú chàng cần đi bộ, tập thể dục đều đặn. Bằng không, cứ cái ngữ ăn rồi ngồi trước màn ảnh computer thì chẳng chóng thời chầy, loạn thị là một, bụng phệ là hai.. đến lúc đó muốn cúi xuống cột giây giày cũng không xong nữa, nói chi tới ra vòng tròn cho các em trò chơi!!!

Trưa nay đi ngang một khoảnh đất đá trơ trụi bên bờ hồ, Quảng Tèo thấy có con chim nhỏ nằm trên khoảnh đất đó kêu liên hồi. Âm thanh của nó nghe có vẻ hoảng hốt lắm. Nó còn xù lông lên như mấy chị gà mái hay làm khi đàn con bị đe dọa. Quảng Tèo đến gần nhìn kỹ mới phát giác ra chim (mái ?) nhà ta đang ấp bốn cái trứng nhỏ.

Ðẻ trứng rồi ấp trứng bên cạnh lối đi mà người qua lại tấp nập, hơn nữa lại không có tổ, có hang, có hốc gì ráo trọi, nhà chim này thiệt liều hết biết! Quảng Tèo bỗng sanh lòng trắc ẩn cho nhà chim liều. Trời nắng gắt buổi trưa, trời mưa lạnh buổi tối, chị (?) chim liệu có kham nỗi không? Bốn cái trứng bé tí ti kia có đủ hơi ấm đều mà nở không? Con chim mẹ bận ấp trứng lấy chi mà ăn? Mấy con rắn có tha cho nhà chim này không? Mình cho nhà chim này chút đồ ăn liệu có gây sự chú ý và mấy con chim lớn khác sẽ đến phá tán không?

Quảng Tèo thấy thương nhà chim này quá nhưng đồng thời cũng hơi giận chim cha chim mẹ đã sanh con một cách cẩu thả. Quảng Tèo muốn đem mấy cái trứng về nhờ Quảng Thế (nhà Ðại Kiểm Lâm của Chánh Tâm) chăm sóc. Tuy nhiên chú chàng đã không làm vậy vì không biết chị chim mái thích gì... Lỡ đem trứng của chị ta đi, chị ta nhớ trứng, nhớ con, tội lắm. Quảng Tèo thầm nguyện cầu cho nhà chim liều này được mẹ tròn con vuông, bình an vô sự, rồi tiếp tục hành trình ... "tập thể dục" của mình.

Chiều về đến nhà, Quảng Tèo thấy ba má mình sao mà dễ thương quá! Quảng Tèo nhẹ nhàng đến ôm vai ba mình đang ngồi trên chiếc xe lăn và nói: "Thưa ba, con mới về!"

NQÐ, April 24th, 1998


GÐPTVNHải Ngoại | Thơ - Văn - Truyện Ngắn